Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Lớp học bay (Erich Kästner)

Mở đầu 
Phần một

Lần này, đó sẽ là một câu chuyện giáng sinh đúng nghĩa.
Thực ra, tôi đã định viết câu chuyện này từ hai năm trước, và sau đó, chắc chắn là thế, năm ngoái cũng vậy. Nhưng sự tình là luôn có một chuyện gì đó xen vào. Cho tới khi mẹ tôi mới đây có bảo:
"Nếu năm nay con không viết, con sẽ không nhận được quà gì cho giáng sinh đâu!"
Và thế là mọi sự được quyết định. Tôi nhanh chóng thu xếp va-li của mình, cho cây vợt tennis, đồ bơi, cây bút chì xanh lá cùng vô kể giấy viết vào trong và đưa ra câu hỏi, khi chúng tôi đứng vã mồ hôi và mệt lử ở khu nhà chờ của ga tàu:
"Giờ thì đi đâu đây ạ?" Vì dễ hiểu là rất khó để sáng tác một câu chuyện giáng sinh vào thời điểm nóng nực nhất của mùa hè. Người ta không thể nào nghiêm túc bắt tay vào viết: "Trời lạnh buốt, tuyết rơi thành dòng, và ông bác sĩ Eisenmeier  đông cứng cả hai dái tai khi nhìn ra cửa sổ"… ý tôi là chuyện như thế dẫu cho có quyết tâm hết mức cũng không thể viết ra vào tháng tám được, khi mà người ta đang nằm trong bồn tắm như miếng thịt hầm và chờ đợi cơn say nắng! Phải không nào? Phụ nữ rất thực tế. Mẹ tôi đã có cách. Bà bước đến bên quầy vé, gật đầu thân thiện với người nhân viên và hỏi: "Xin lỗi, cho hỏi ở đâu thì có tuyết trong tháng tám nhỉ?"
"Ở Bắc cực", người đàn ông thoạt đầu đã định nói vậy, nhưng rồi anh ta nhận ra mẹ tôi, liền nén câu trả lời tự phát của mình lại và lịch sự: "Trên núi Zugspitze, thưa bà Kästner."
Và thế là tôi phải mua một vé đến Oberbayern ngay lập tức. Mẹ còn dặn thêm: "Đừng về mà không có câu chuyện giáng sinh đấy nhé! Lúc nào thấy nóng quá, con cứ ngắm nhìn lớp tuyết đẹp lạnh giá trên núi Zugspitze ấy! Con hiểu chưa?" Mẹ nói đến đây thì đoàn tàu khởi hành.
"Đừng quên gửi quần áo về nhà nhé", mẹ tôi gọi với theo sau.
Tôi gào to hòng chọc giận mẹ đôi chút: "Và mẹ hãy tưới nước cho hoa nhé!" Đoạn, chúng tôi giơ khăn tay vẫy chào nhau cho tới lúc không thấy bóng dáng của nhau nữa.
Hiện tại, tôi đã sống dưới chân núi Zugspitze được mười bốn ngày, bên một hồ nước lớn xanh thẫm, và khi không bơi lội, tập thể dục, chơi tennis hay dạo chơi trên thuyền do Kaolinchen chèo, tôi thường ngồi giữa một đồng cỏ bao la, trên một băng ghế gỗ, trước mặt tôi là một cái bàn thường xuyên lung lay, và trên cái bàn ấy, tôi viết câu chuyện giáng sinh của mình.
Xung quanh tôi, hoa đua nở với mọi sắc màu. Những ngọn cỏ rung rinh cúi mình tôn kính trước gió. Những chú bướm nhởn nhơ bay lượn. Và một trong số chúng, một chú bướm mắt công lớn, thậm chí thỉnh thoảng còn tới thăm tôi. Tôi đặt tên cho chú là Gottfried, và hai chúng tôi khá mến nhau. Hầu như không ngày nào trôi qua mà chú lại không vỗ cánh bay tới, tin tưởng đậu trên giấy viết của tôi.
"Khỏe không, Gottfried?", tôi bèn hỏi chú. "Cuộc đời vẫn tươi đẹp chứ?"
Để trả lời, chú nhẹ nâng hạ đôi cánh rồi hài lòng bay đi. Phía đằng kia, bên bìa khu rừng lãnh sam tối đen, người ta đã chất các khúc gỗ thành một đống lớn. Một con mèo đốm đen trắng ngồi chồm hổm trên đống gỗ và nhìn chăm chăm về phía tôi. Tôi rất ngờ là nó đã bị phù phép và lúc nào nó muốn, nó có thể nói được. Chỉ là nó không muốn mà thôi. Mỗi lần tôi châm một điếu thuốc, nó lại cong lưng lên.
Chiều đến là nó chạy mất, vì sau đó, trời sẽ thành ra quá nóng đối với nó. Với tôi cũng vậy, song tôi vẫn ở lại. Dù thế đi chăng nữa: việc ngồi không một chỗ, tan chảy vì nóng và đồng thời mô tả một trận ném bóng tuyết chẳng hạn vẫn cứ là một việc không đơn giản.
Tôi liền ngả người thật sâu ra sau trên băng ghế gỗ, nhìn lên ngọn Zugspitze, nơi tuyết vĩnh cửu mát lạnh lấp lánh trong những khe đá khổng lồ - và tôi lại có thể viết tiếp rồi! Tuy nhiên, có một vài ngày mây ló ra khỏi vùng thời tiết xấu của hồ nước, bồng bềnh ngang trời hướng lên đỉnh Zugspitze và chất chồng phía trước, tới khi ta chẳng còn thấy chút gì của đỉnh núi nữa.
Khi ấy, hẳn nhiên công tác khắc họa các trận ném bóng tuyết cùng những sự kiện đặc trưng của mùa đông thế là hết. Nhưng không hề gì. Vào mấy ngày đó, tôi đơn giản là mô tả các cảnh diễn ra trong phòng. Phải biết cách tự giúp mình chứ!
Buổi tối, Eduard thường hay tới đón tôi. Eduard là một chú bê nâu đẹp như tranh vẽ, có cặp sừng nhỏ xíu. Từ xa đã có thể nghe tiếng nó rồi, bởi nó đeo một quả chuông quanh cổ. Ban đầu, tiếng chuông ở rất xa; vì chú bê đang gặm cỏ tại một đồng cỏ trên núi. Sau đấy, tiếng chuông vọng đến mỗi lúc một gần hơn.
Và cuối cùng, ta đã có thể nhìn thấy Eduard. Nó xuất hiện giữa những cây lãnh sam cao, xanh thẫm, ngậm vài nhánh cúc mắt bò màu vàng trong miệng như thể đặc biệt hái chúng cho tôi vậy, và nó đi nước kiệu qua đồng cỏ đến chỗ băng ghế tôi ngồi.
"A, Eduard, đã đến lúc nghỉ ngơi rồi hả?", tôi hỏi nó. Nó nhìn tôi chăm chú và gật đầu, quả chuông của nó rung lên. Nhưng nó còn đánh chén thêm một lúc, bởi ở đây có những đóa mao lương hoa vàng và cỏ chân ngỗng tuyệt đẹp. Còn tôi thì viết thêm vài dòng nữa.
Trên cao, một con đại bàng bay lượn vòng hướng lên bầu trời.
Cuối cùng, tôi cất chiếc bút chì xanh lá của mình đi và vỗ vỗ vào bộ lông ấm mượt của Eduard. Nó húc nhẹ cặp sừng nhỏ vào tôi để tôi chịu đứng dậy. Rồi chúng tôi cùng nhau thong dong trở về qua đồng cỏ rực rỡ, đẹp xinh.
Chúng tôi tạm biệt nhau trước khách sạn. Vì Eduard không sống trong khách sạn, mà nó sống ở chỗ một bác nông dân ở gần đấy. Tôi mới hỏi thăm bác nông dân, và bác ấy bảo rằng Eduard sau này chắc chắn sẽ trở thành một chàng bò cao lớn.