Cô
phù thủy nhỏ có điều bực bội
Ngày xửa ngày xưa, có một cô phù thủy nhỏ mới đang ở tuổi
một trăm hai mươi bảy, cái mốc còn chưa được tính là tuổi đối với phù thủy. Cô
sống trong một căn nhà dành cho phù thủy nằm đơn độc nơi rừng sâu. Bởi thuộc về
một cô phù thủy nhỏ nên căn nhà cũng không lớn cho lắm. Tuy nhiên, với cô phù
thủy nhỏ, như vậy đã là đủ, thậm chí cô còn chẳng mong cho mình căn nhà nào đẹp
hơn thế. Nhà của cô có kiểu mái xiên xẹo diệu kì, có một ống khói cong cùng các
cửa chớp cửa sổ xập xệ. Phía sau nhà xây một lò nướng. Công trình nhỏ này không
đời nào được phép vắng mặt. Nhà của phù thủy mà không có lò nướng thì sẽ không
phải một căn nhà phù thủy đúng nghĩa. Cô phù thủy nhỏ có một con quạ biết nói.
Tên nó là Abraxas. Nó không chỉ biết ré lên câu “Chào buổi sáng!” và “Chào buổi
tối!” như một con quạ bình thường đã học nói mà còn sử dụng được mọi câu từ
khác nữa. Cô phù thủy nhỏ rất coi trọng nó, vì nó là một con quạ thông thái
khác thường luôn thẳng thắn bày tỏ quan điểm với cô trong mọi việc. Cô phù thủy
nhỏ dành tầm sáu giờ mỗi ngày để luyện tập phép thuật. Phép thuật của phù thủy
không đơn giản đâu. Muốn thành công thì không thể lười biếng. Cần học hết những
phép thuật nhỏ trước rồi sau đó đến những phép phức tạp. Cần nghiên cứu từng
trang của cuốn sách phù thủy, không được bỏ qua bất kì nhiệm vụ nào. Cô phù thủy
nhỏ mới chỉ học tới trang hai trăm mười ba của cuốn sách. Cô hiện đang luyện
phép gọi mưa. Cô ngồi trên băng ghế trước lò nướng, sách đặt trên đầu gối và tập
niệm thần chú. Con quạ Abraxas ngồi kế bên, tỏ ra không hài lòng. “Cậu phải tạo
ra một cơn mưa”, nó ré lên đầy trách móc, “thế mà cậu lại niệm thần chú gì vậy
chứ? Lần đầu khiến toàn chuột bạch rơi xuống, lần sau là ếch, sau nữa là quả
lãnh sam! Tôi tò mò đấy, không biết liệu ít nhất thì lần này cậu có làm ra mưa
đúng nghĩa được không đây!”