Đến với những điều lạ kì
Vâng, tôi chính là công dân của thành phố này! Tôi làm việc và chơi ném ky (1),
tôi đóng thuế và nhiếc mắng chính quyền thành phố, tôi là nhân viên đảm trách
công tác về người nghèo và cùng với những người thuê nhà tuyên truyền phản đối
các ông bà chủ nhà, có khi tôi còn tham gia Hội người tiêu dùng ấy chứ, nếu như
ông anh rể doanh nhân của tôi cho phép.
Các bạn thấy đấy, những nét tính cách quan trọng bậc nhất đều hội tụ cả ở nơi
tôi: tôi thực sự là một công dân của thành phố này! Chẳng phải nhân vật quan
trọng nào hết, chẳng phải người giàu có, cũng không nằm trong số nhiều
bậc thông thái, mà hoàn toàn chỉ là một trong những kẻ nghèo khó đáng thương
cần làm tròn nghĩa vụ, kẻ ban ngày lúc nào cũng có điều để kêu ca, phàn nàn
nhưng tối đến lại cười vui.
Cuộc sống ở thành phố chúng ta rất tuyệt, quả đúng thế! Tôi tin rằng đường phố chỗ chúng
ta có lớp đá lát tốt bậc nhất trong tất cả các thành phố của vương quốc Phổ,
chúng ta sản xuất ra một loại bia thậm chí còn được đem đi xuất khẩu, chúng ta
có một vị giáo sư đã có bận được cả nước nhiếc móc, sở hữu một cái chuông cổ
mà một thi sĩ đích thực trong lịch sử văn chương đã sáng tác cả áng thơ dài về
nó. Tôi còn có thể kể thêm khối điều khác nữa, tuy nhiên, dù kể hay không kể thì ai cũng biết: tôi là người yêu quê hương. Đã có quãng thời gian
mà mỗi tối từ lúc sáu giờ đến bảy giờ, tôi luôn nhớ thương về thành phố, ấy là
quãng thời gian tám tuần lễ ròng xa nhà.
Các bạn, những người bạn của tôi, hẳn biết rằng tôi đã từng kể nhiều câu
chuyện. Tất cả đều xảy ra trong cuộc sống của chúng ta, đều bắt rễ nơi
con phố của chúng ta, đều mang hình hài xác thịt cũng như linh hồn của chính
chúng ta. Tôi muốn trao cho những câu chuyện đó số phận của chúng ta.
Nhưng giờ ở trong cuốn sách này, tôi là một người khác, rời xa khỏi các
bạn, rời xa thành phố và cuộc sống của chúng ta.
Đi thật xa… thật xa!
Tôi muốn tiết lộ cho các bạn một bí mật lớn, hỡi các bạn của tôi, một bí
mật các bạn hãy vì tôi mà dành cho nó sự trân trọng.
Tâm hồn tôi có khả năng biến đổi: nó có thể trở thành một tâm hồn trẻ thơ
trẻ trung, trong trắng, ngây thơ và tươi vui. Các bạn không biết đến nó đâu,
các bạn chỉ biết đến loại tâm hồn khác kia… loại già cỗi. Tâm hồn trẻ thơ là
thứ tôi chỉ có trong những chuyến chu du, khi đến những vùng đất xa xôi bất tận
không một tấm biển chỉ đường bằng gỗ nào chỉ tới.