* * *
Ở một thành phố
biển miền bắc nước Đức, trên con phố được gọi là Tăm Tối, có một ngôi nhà cũ
nát. Ngôi nhà tuy hẹp thôi nhưng có ba tầng; ở giữa, kéo dài từ dưới đất lên
gần đến đỉnh đầu hồi, tường nhà lồi ra thành một kiểu kiến trúc ban công vịnh có
xây cửa sổ đằng trước và hai bên cho mỗi tầng, để ánh trăng có thể chiếu vào
trong những đêm quang đãng. Từ lâu lắm rồi, chẳng có ai đi vào và cũng chẳng có
ai ra khỏi ngôi nhà này cả; cái vòng gõ cửa nặng nề bằng đồng thau trên cánh
cửa gần như phủ toàn gỉ xanh, giữa các kẽ đá bậc thềm nhà, cỏ mọc năm này qua
năm khác. Nếu có người lạ nào hỏi: "Nhà đó là nhà kiểu gì thế?" thì
chắc chắn anh ta sẽ nhận được câu trả lời: "Nhà Bulemann"; nhưng nếu anh
ta hỏi tiếp: "Ai sống ở đó?", người ta cũng sẽ lại đáp quả quyết:
"Chẳng ai sống ở đó hết." Lũ trẻ chạy chơi trên đường và các bà vú
nuôi ngồi bên nôi hát rằng:
Ở nhà Bulemann,
Ở nhà Bulemann,
Lũ chuột ngó lan
man
Qua cửa sổ ra tận
lan can.
Và quả thực, mấy
anh bạn vui tính đi ngang qua đó sau những bữa tiệc đêm đã nghe thấy tiếng ré
như của vô vàn con chuột đằng sau các cửa sổ tối đen. Một anh trong cơn cao
hứng đập cái vòng gõ cửa đặng nghe âm thanh dội lại qua những căn phòng trống
còn khẳng định mình nghe được rất rõ ràng tiếng nhảy nhót của những con thú lớn
trên cầu thang trong nhà. "Gần như là", anh chàng kể điều này thường
xuyên thêm vào, "tiếng nhảy của những con thú ăn thịt to lớn trong rạp
trưng bày ở chợ trước tòa thị chính ấy."