Có những thứ sẽ
không bao giờ hoàn toàn thuộc về ta. Chẳng quan trọng việc ta được tặng chúng
trong ngày sinh nhật, hay ta đã tốn nhiều tiền mua chúng, hay chúng là những
món đồ thừa kế cũ của gia đình được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Những
vật này luôn có một mặt bị giấu đi, một cánh cửa kết nối tới những thế giới bí
mật khác. Đó là những món đồ có các góc kín mà ta không lau chùi được, cũng không
thể nhìn thấy hết. Những món đồ biến mất khi ta ngủ, rồi quay trở lại lúc bình
minh. Như gương chẳng hạn. Chắc chắn chúng thuộc vào nhóm này. Hơn thế nữa: Nếu
phải lên danh sách những đồ vật khó đoán biết, ương ngạnh và đáng sợ thì gương
sẽ xuất hiện ngay vị trí đầu tiên.
Người ta đã viết
nhiều về chúng. Trong các bài thơ và truyện ngắn, trong truyện cổ tích và những
câu chuyện rùng rợn. Người ta nói rằng những chiếc gương là cánh cửa dẫn tới
những vùng đất chỉ có trong tưởng tượng. Người ta bảo chúng có thể nói thẳng
vào mặt một mụ dì ghẻ ác độc sự thật, khi mụ ta hỏi: "Gương kia ngự ở trên
tường, thế gian ai đẹp được dường như ta?"
Dù đúng là
chuyện về những chiếc gương đã được kể rất nhiều, thì cũng sẽ chẳng bao giờ
thiếu đi những điều mới mẻ để kể tiếp, vì cả thế giới có thể nằm gọn trong gương.
Câu chuyện này
kể về một chiếc gương nhỏ, to không bằng lòng
bàn tay, khung làm từ gỗ mun. Nó đã từng vượt biển và trở thành một phần trong
nhiều câu chuyện, hay cũng có mà dở cũng có. Nó gắn kết số phận của những con
người khác nhau ở những thời kì khác nhau.
Mở đầu chuyện, ta
nhìn thấy một bầy ngựa vằn đang phi trong buổi hoàng hôn nhuốm đỏ và bụi bặm.
Một khung cảnh xa xăm, đơn độc, tạo cảm giác giống như một bức họa nếu nhìn từ
xa. Tuy nhiên, nó lại là sự pha trộn từ máu và thịt, từ âm nhạc và khát khao. Và
rồi ta nghe thấy những âm thanh được gió mang tới.
Tam ...
Tam, tam.
Tam ...
Tam, tam.
Đó là những chiếc
trống đang chuyện trò, thở than.
Tại sao lại là
trống nhỉ?
Bởi vì câu chuyện
về chiếc gương nhỏ với khung gỗ mun sáng bóng này bắt đầu ở châu Phi.