1
Hồi tôi ra đời, cha tôi có một ngôi nhà nhỏ nằm liền
bên một khu vườn con trồng vài loại cây ăn trái, nổi bật là một cây lê sum suê,
tươi tốt. Ngôi nhà có ba căn hộ, gia đình tôi sống trong căn hộ rộng rãi và dễ
chịu nhất; lợi thế chính của nó là vị trí đón ánh nắng mặt trời. Hai căn hộ còn
lại chúng tôi cho thuê; căn hộ đối diện chúng tôi có ông thợ xây già Claus Ohl
cùng bà vợ gù thấp bé sinh sống, còn căn hộ thứ ba - nơi lối đi sau chạy qua khu
vườn và dẫn vào - là của một gia đình lao động tự do. Những người thuê nhà
không bao giờ chuyển đi, đối với bọn trẻ chúng tôi, họ cũng thuộc về ngôi nhà
giống như cha và mẹ, cũng gần như hoặc tuyệt đối không khác gì cha mẹ ở
cách giao tiếp đầy thương mến với
chúng tôi. Vườn của gia đình tôi được bao bọc bởi những khu vườn khác. Một bên
là vườn của bác thợ mộc vui tính hay thích trêu chọc tôi, người mà cho đến ngày
hôm nay tôi vẫn không tài nào hiểu nổi làm sao lại có thể tự sát - một hành động
về sau này bác đã thực hiện. Có lần, khi còn là một cậu nhóc bé xíu, tôi chìa bộ
mặt già đời của mình qua hàng rào và nói với bác: “Hàng xóm này, trời lạnh lắm đấy!”
và bác đã không tiếc hơi sức nhắc đi nhắc lại câu đó với tôi, đặc biệt trong những
tháng hè nóng nực.