Mở
đầu
Phần một
Lần này, đó sẽ là một
câu chuyện giáng sinh đúng nghĩa.
Thực ra, tôi đã định viết
câu chuyện này từ hai năm trước, và sau đó, chắc chắn là thế, năm ngoái cũng vậy.
Nhưng sự tình là luôn có một chuyện gì đó xen vào. Cho tới khi mẹ tôi mới đây
có bảo:
"Nếu năm nay con
không viết, con sẽ không nhận được quà gì cho giáng sinh đâu!"
Và thế là mọi sự được
quyết định. Tôi nhanh chóng thu xếp va-li của mình, cho cây vợt tennis, đồ bơi,
cây bút chì xanh lá cùng vô kể giấy viết vào trong và đưa ra câu hỏi, khi chúng
tôi đứng vã mồ hôi và mệt lử ở khu nhà chờ của ga tàu:
"Giờ thì đi đâu
đây ạ?" Vì dễ hiểu là rất khó để sáng tác một câu chuyện giáng sinh vào thời
điểm nóng nực nhất của mùa hè. Người ta không thể nào nghiêm túc bắt tay vào viết:
"Trời lạnh buốt, tuyết rơi thành dòng, và ông bác sĩ Eisenmeier đông cứng cả hai dái tai khi nhìn ra cửa sổ"…
ý tôi là chuyện như thế dẫu cho có quyết tâm hết mức cũng không thể viết ra vào
tháng tám được, khi mà người ta đang nằm trong bồn tắm như miếng thịt hầm và chờ
đợi cơn say nắng! Phải không nào? Phụ nữ rất thực tế. Mẹ tôi đã có cách. Bà bước
đến bên quầy vé, gật đầu thân thiện với người nhân viên và hỏi: "Xin lỗi,
cho hỏi ở đâu thì có tuyết trong tháng tám nhỉ?"
"Ở Bắc cực",
người đàn ông thoạt đầu đã định nói
vậy, nhưng rồi anh ta nhận ra mẹ tôi, liền nén câu trả lời tự phát của mình lại
và lịch sự: "Trên núi Zugspitze, thưa bà Kästner."
Và thế là tôi phải mua
một vé đến Oberbayern ngay lập tức. Mẹ còn dặn thêm: "Đừng về mà không có
câu chuyện giáng sinh đấy nhé! Lúc nào thấy nóng quá, con cứ ngắm nhìn lớp tuyết
đẹp lạnh giá trên núi Zugspitze ấy! Con hiểu chưa?" Mẹ nói đến đây thì
đoàn tàu khởi hành.
"Đừng quên gửi quần
áo về nhà nhé", mẹ tôi gọi với theo sau.
Tôi gào to hòng chọc giận
mẹ đôi chút: "Và mẹ hãy tưới nước cho hoa nhé!" Đoạn, chúng tôi giơ
khăn tay vẫy chào nhau cho tới lúc không thấy bóng dáng của nhau nữa.