Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Không quê nhà ... Bên hồ Sils và hồ Garda (Johanna Spyri)


Chương 1
Trong ngôi nhà tĩnh lặng

Nằm ở vùng thượng của thung lũng Engadin, kề bên con đường lớn đi lên phía đèo Maloja là một ngôi làng nhỏ đơn độc mang tên Sils. Rời khỏi đường lớn, đi chéo qua làng, và ở phía đằng sau, rất gần với  những ngọn núi, ta bắt gặp một chốn nhỏ xinh tên là Sils-Maria. Tại đây có hai căn nhà nhỏ được xây đối diện nhau, hơi tách sang một bên cánh đồng. Cửa ra vào cả hai nhà đều làm bằng gỗ, đã rất xưa cũ, mấy cửa sổ bé xíu thì nằm phía sâu trong tường. Một trong hai căn nhà có khoảnh vườn trồng toàn các loại rau họ cải, ngoài ra còn đặt thêm bốn chậu hoa, tuy nhiên trông chúng khẳng khiu và lớn nhanh chẳng khác gì đám rau. Căn nhà còn lại chỉ có độc một cái chuồng con con cạnh cửa, với hai cô gà mái quanh ra quanh vào. Nó nhìn khá khiêm tốn so với căn kia, cánh cửa gỗ sạm đen lại vì năm tháng.
Từ sau cánh cửa này, sáng nào cũng vào một giờ nhất định, luôn có một người đàn ông cao lớn bước ra - người phải cúi xuống mới đi qua cửa được. Người đàn ông cao lớn có mái tóc đen bóng, mắt đen, dưới chiếc mũi thanh tú còn tọa lạc thêm bộ râu đen, xum xuê đến nỗi chẳng thể trông thấy gì khác trên phần còn lại của gương mặt người này ngoài hàm răng trắng sáng lóe lên giữa bộ râu mỗi khi anh nói; song, anh lại rất ít khi mở lời. Ai ai ở làng Sils cũng biết anh, nhưng không người nào gọi anh bằng một cái tên, mà với họ, anh chỉ là "anh người Ý". Anh thường đi con đường hẹp chếch về hướng làng Sils và lên phía đèo Maloja. Ở đó có nhiều công trình được xây dựng bên đường lớn, cũng là chỗ anh làm việc. Khi không đi lên phía trên, anh sẽ xuống khu nghỉ dưỡng St. Moritz; tại đấy, người ta xây nhà xây cửa, còn anh thì cũng tìm được việc để làm. Anh lưu lại chỗ ấy cả ngày, chỉ quay về ngôi nhà nhỏ vào buổi tối. Thông thường, mỗi lần anh bước ra khỏi cửa, luôn có một cậu bé ở đằng sau anh; cậu bé đứng trên bậu cửa, lúc cha đã ở bên ngoài, dõi theo cha một hồi lâu bằng đôi mắt to, sẫm màu, hoặc nhìn đi đâu đó, chẳng ai đoán được, bởi có cảm giác như đôi mắt sẫm màu ấy vượt lên tất cả mọi cảnh vật ở trước mặt và hướng đến một thứ gì đó không ai có khả năng nhìn thấy.

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Đất nước có tên Nonamia (Evelyn Sharp)

1.
Cách đây rất, rất lâu rồi, có một vị pháp sư lơ đãng sống ở đất nước Nonamia diệu kì. Dĩ nhiên, chuyện một pháp sư mà lại lơ đãng thì quả có không bình thường thật, thế nhưng nếu bình thường thì nó đã chẳng xảy ra ở Nonamia. Không ai biết rõ lắm về vị pháp sư này, bởi ông ta sống trong tòa lâu đài trên không của mình, và tới thăm một người sống trên không vốn đâu có dễ dàng gì. Song, bản thân ông ta cũng không muốn có ai tới thăm cả; khách khứa luôn đồng nghĩa với trò chuyện, mà ông ta lại không chịu đựng nổi việc chuyện trò. Điều này thật ra chẳng có gì đáng ngạc nhiên, ấy là vì ông ta lơ đãng tới mức luôn quên mất phần cuối câu nói của mình trước khi sắp nói xong phần đầu; còn về những lời bình phẩm của khách khứa… ừm, nếu ông ta từng có khách tới thăm, ông ta sẽ không đời nào chịu nghe những bình phẩm của họ đâu. Thế nên, đến một ngày khi có ai đó gọi mình, - chuyện đấy diễn ra vào thời điểm ông ta đã sống ở lâu đài trên không được bảy trăm bảy mươi bảy năm trời và hầu như quên hẳn mình là ai cũng như tại sao mình lại ở đó, - vị pháp sư sửng sốt đến nỗi không nghĩ ra nổi điều gì để nói.
“Làm sao cô tới được đây?”, cuối cùng ông ta hỏi; bởi vì ngay cả một pháp sư lơ đãng cũng không thể tiếp tục im lặng tuyệt đối được nếu nhìn ra khỏi tòa lâu đài và thấy một nàng công chúa trong bộ váy vàng và bạc, trên đầu đội một vương miện nhỏ sáng lấp lánh, bồng bềnh đi qua trên một đám mây trắng mềm mại.