Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Cô phù thủy nhỏ (Otfried Preußler)


Cô phù thủy nhỏ có điều bực bội

Ngày xửa ngày xưa, có một cô phù thủy nhỏ mới đang ở tuổi một trăm hai mươi bảy, cái mốc còn chưa được tính là tuổi đối với phù thủy. Cô sống trong một căn nhà dành cho phù thủy nằm đơn độc nơi rừng sâu. Bởi thuộc về một cô phù thủy nhỏ nên căn nhà cũng không lớn cho lắm. Tuy nhiên, với cô phù thủy nhỏ, như vậy đã là đủ, thậm chí cô còn chẳng mong cho mình căn nhà nào đẹp hơn thế. Nhà của cô có kiểu mái xiên xẹo diệu kì, có một ống khói cong cùng các cửa chớp cửa sổ xập xệ. Phía sau nhà xây một lò nướng. Công trình nhỏ này không đời nào được phép vắng mặt. Nhà của phù thủy mà không có lò nướng thì sẽ không phải một căn nhà phù thủy đúng nghĩa. Cô phù thủy nhỏ có một con quạ biết nói. Tên nó là Abraxas. Nó không chỉ biết ré lên câu “Chào buổi sáng!” và “Chào buổi tối!” như một con quạ bình thường đã học nói mà còn sử dụng được mọi câu từ khác nữa. Cô phù thủy nhỏ rất coi trọng nó, vì nó là một con quạ thông thái khác thường luôn thẳng thắn bày tỏ quan điểm với cô trong mọi việc. Cô phù thủy nhỏ dành tầm sáu giờ mỗi ngày để luyện tập phép thuật. Phép thuật của phù thủy không đơn giản đâu. Muốn thành công thì không thể lười biếng. Cần học hết những phép thuật nhỏ trước rồi sau đó đến những phép phức tạp. Cần nghiên cứu từng trang của cuốn sách phù thủy, không được bỏ qua bất kì nhiệm vụ nào. Cô phù thủy nhỏ mới chỉ học tới trang hai trăm mười ba của cuốn sách. Cô hiện đang luyện phép gọi mưa. Cô ngồi trên băng ghế trước lò nướng, sách đặt trên đầu gối và tập niệm thần chú. Con quạ Abraxas ngồi kế bên, tỏ ra không hài lòng. “Cậu phải tạo ra một cơn mưa”, nó ré lên đầy trách móc, “thế mà cậu lại niệm thần chú gì vậy chứ? Lần đầu khiến toàn chuột bạch rơi xuống, lần sau là ếch, sau nữa là quả lãnh sam! Tôi tò mò đấy, không biết liệu ít nhất thì lần này cậu có làm ra mưa đúng nghĩa được không đây!”
Cô phù thủy nhỏ liền thử sức lần thứ tư. Cô khiến một đám mây xuất hiện trên bầu trời, vẫy nó lại gần hơn và hô lên khi nó ở vị trí ngay phía trên mình: “Hãy mưa đi!” Đám mây mở toang và đổ mưa… mưa sữa bơ. “Sữa bơ!”, Abraxas thét. “Tôi cảm giác như cậu mất trí hoàn toàn rồi! Cậu còn muốn làm ra loại mưa gì nữa hả? Mưa kẹp quần áo chăng? Hay là đinh đóng giầy? Ít nhất cũng nên là mưa ruột bánh mì hoặc nho khô chứ!” “Hẳn tôi đã bị nhầm lẫn đâu đó trong lúc niệm thần chú”, cô phù thủy nhỏ nói. Trước đây, thỉnh thoảng cô cũng đã rơi vào tình huống tương tự. Nhưng đến những bốn lần liên tiếp ư? “Nhầm lẫn!”, Abraxas ré lên. “Tôi sẽ nói cho cậu hay vấn đề nằm ở đâu. Cậu lơ đễnh lắm! Trong lúc niệm thần chú mà cứ nghĩ đông nghĩ tây thì sẽ thành ra tự phù phép mình luôn ấy chứ! Chính xác là cậu cần để tâm tập luyện hơn một chút đấy!” “Vậy sao?”, cô phù thủy nhỏ hỏi. Đoạn, cô đột ngột gập cuốn sách lại. “Cậu nói đúng!”, cô giận dữ. “Đúng là tôi không để tâm vào tập luyện. Và vì sao lại thế?” Hai mắt cô long lanh nhìn con quạ. “Vì tôi đang tức giận!” “Tức giận ư?” Con quạ Abraxas nhắc lại. “Tức giận ai?” 
“Tôi thấy bực bội”, cô phù thủy nhỏ đáp, “tại hôm nay là Đêm Của Phù Thủy. Hôm nay, tất cả mọi phù thủy sẽ cùng tụ họp nhảy múa trên đỉnh Brocken.” “Ừ… thì sao?” “Trong khi tôi lại còn quá nhỏ để tham gia điệu nhảy dành cho phù thủy, các phù thủy lớn bảo vậy. Họ không muốn tôi cùng cưỡi chổi bay đến đỉnh Brocken, không muốn tôi nhảy múa cùng!” Con quạ cố gắng an ủi cô phù thủy nhỏ, nó nói: “Nghe này… ở tuổi một trăm hai mươi bảy, cậu không thể nào đòi hỏi các phù thủy trưởng thành xem trọng cậu được. Bao giờ cậu lớn hơn, tất cả những việc như thế này sẽ thay đổi.” “Ôi trời!”, cô phù thủy nhỏ kêu lên. “Nhưng tôi muốn góp mặt từ hôm nay cơ! Cậu có hiểu không?” “Điều gì không thể có được thì đừng nên nghĩ đến”, con quạ ré lên. “Sẽ có gì thay đổi nếu cậu giận dữ sao? Tỉnh táo lại đi! Chứ cậu muốn làm gì hả?” Cô phù thủy nhỏ bèn nói: “Tôi biết điều mình sẽ làm. Đêm nay, tôi sẽ cưỡi chổi lên đỉnh Brocken!” Con quạ hoảng hốt. “Đỉnh Brocken ư?... Các phù thủy trưởng thành đã cấm cậu rồi cơ mà! Họ không muốn thấy sự xuất hiện của người ngoài trong khi nhảy múa đâu.” “Xì!”, cô phù thủy nhỏ kêu. “Có khối thứ bị cấm đoán. Nhưng nếu không để bị phát hiện…” “Họ sẽ phát hiện ra cậu đấy!”, con quạ tiên đoán. “Vớ vẩn!”, cô cự lại. “Tôi sẽ chỉ nhập hội với những phù thủy khác khi họ đang nhảy giữa chừng… và trước lúc họ kết thúc điệu nhảy, tôi sẽ trở về. Trong cảnh đông đúc, náo nhiệt ngự trị trên đỉnh Brocken đêm nay, tôi sẽ chẳng bị để ý chút nào đâu.”